Bài quan tâm
| Trương lại nghĩ đến cái đời buồn tẻ một tháng nay ở Hải Phòng. |
| Nhà chàng nghèo dần ; chàng còn sống được đến bây giờ là nhờ ở người vợ có ít lưng vốn mở một cửa hàng bán gạo tẻ . |
| Cái đời vô vị tẻ ngắt. |
| Nay người soi gương đã đi xa , thật xa... và bỏ nàng lại với những ngày dài đằng đẵng của một đời mà nàng chắc là buồn tẻ , đìu hiu. |
| Hỏi dở lắm. Loan thấy nói đến cầu mát , bỗng nghĩ đến sự nghỉ mát để có dịp thoát khỏi ít lâu cái chốn buồn tẻ này |