Bài quan tâm
| Khi tôi đứng dậy , nó vụt biến mất... Trần nhà tôi là cái trần làm bằng cót ép trải qua bốn chục năm hơn nay đã thâm sì lại và mục nát , vậy mà ban đêm chuột cứ rúc rích trên ấy rồi như là chúng liên hoan hay hội thảo gì đó , chạy rầm rầm cãi nhau chí chóe , tôi phải lấy cây sào chọc lên trần mấy cái , nhưng cũng chỉ im im một lát rồi lại đâu vào đấy... Tôi từng được nghe người nào đó đã nói rằng : “Trong cuộc chiến giữa loài người và loài chuột thì loài chuột đại thắng và loài người đại bại' ;. |
| Như Trọng vậy , mười năm , kể từ ngày chị Ái tôi bỏ Trọng đi , Trọng vẫn giữ nguyên cái khăn choàng tắm treo đầu sào , chiếc nón lá quai nhung đã ngả màu thâm sì , cũ mèm , giữ cây lược sừng đã gãy mất mấy cái răng với cái kiếng soi để ở đầu giường như thể chị Hai tôi vẫn còn ở đâu đây , như thể chút nữa khi tắm xong , chị sẽ bước vào , chải đầu , rồi vừa nghiêng đầu , vừa quạt hong khô tóc bên cái cửa buồng trông ra hàng lơn nước , chỉ cần một cơn gió nhẹ , lá vú sữa khô nằm trên mái nhà sẽ tuôn xuống như mưa. |
| Cô chẳng biết kiếm kiểu gì mà mặt mũi thâm sì , mắt lúc nào cũng lờ đờ vì thiếu ngủ. |