Bài quan tâm
| Có ai đã từng dự những bữa tiệc ở những nhà hang cao mười tầng lấu , nuốt một cách khó khăn những món casulee giá hang ngàn một đĩa , ăn những bánh ngọt đầy tú hụ hạnh nhân , đường , săngti và mứt…tất cả đã thấy rằng nhiều khi ăn một bát phở xe đậu ban đêm ở ngoài đường lại ngon hơn , uống một chén nước trà tươi thật nóng , rít một hơi thuốc lào thật say lại thú hơn rồi nhẩn nha thưởng thức một đĩa bánh chay hay nhấm nhót mấy cái bánh trôi lại làm thoả mãn ô thần khẩu ^?u hơn. |
| Âu cũng là một điều đáng tiếc là phải đợi mãi đến gần đây ta mới thấy người mình ở trong này lấy dầu cà cuống để điểm vào những bữa tiệc hay những bữa quà cho “thơm” hơn ! Vậy mà dần dần đồng bào ở đây và cả các ông ngoại quốc cũng “chịu giọng” cái “chất nước trong , cay hắc mà hôi hôi đó” chịu quá , chịu đến hoá ra ghiền , vì tôi đã thấy có người ăn bất cứ món gì cũng phải cho mấy giọt cà cuống vào nưởc chấm mới làm được vừa ý ông thần khẩu . |
| Người ta chờ lâu thì bực thật đấy , nhưng cũng vẫn cứ chờ cho được , tuồng như đã đến mà không được ăn thì chính mình lại phải tội với mình , vì đã đánh lừa thần khẩu hay nói một cách khác , đến đấy mà không cố ăn cho kỳ được thì rồi sẽ hối hận như một người tình đã để lỡ cơ hội chiếm người yêu... Nhưng mà dù thiết tha đến bực nào , ông cũng rất có thể một hôm nào đó bị ra về mà không được ăn dù một bát thôi. |
| Ôi chao ! Cứ ăn cho thích cái thần khẩu đã ! Những lúc đó mình thấy ái ngại cho những vị tổng trưởng , bộ trưởng và giám đốc , không biết có bao giờ được thưởng thức quà như thế này không? Thường thường , bánh cuốn nhân thịt vẫn bán vào buổi sáng , nhưng ban đêm những cửa hàng bánh cuốn đó mở cửa để bán cho khách chơi đêm , những con bạc hay những ông vua "ăn thuốc" không phải là không có nhiều. |
| Vì rươi là một món ăn hiếm có trong một năm lại được người ta yêu chuộng , nên nhiều nhà tìm cách giữ rươi để có thể gửi biếu xén bạn bè , quyến thuộc ở xa hay là giữ để ăn dần , thỉnh thoảng một chút , cho sướng ông thần khẩu . |