Bài quan tâm
| Tía nuôi tôi cầm con dao soi vào ánh lửa đang rừng rực cháy đỏ , thần mặt nhìn món vũ khí tùy thân của mình một lúc , dặng hắng nói tiếp : Con dao này lúc nào cũng dính trong tay tôi. |
| Năm hồi hộp , không thể giữ được , bật tiếng hỏi : Tôi không có cha mẹ , anh em thân thích nào cả , vậy Bính có thuận tôi nói với mụ Tài cưới Bính không ? Bính chẳng còn do dự , chẳng cần suy xét Năm là hạng người gì , đời làm vợ Năm rồi sẽ ra sao , chớp chớp mắt , đáp : Em thì rắp tâm lắm , nhưng còn anh chả biết có thực bụng với em không ? Sao lại không thực ! Mà em thực bằng lòng chứ ? Bính không đáp bằng tiếng nói mà chỉ càng siết chặt lấy tay Năm rồi thần mặt ra nhìn Năm. |
| " Vậy Bính nhất định không về quê và cũng không trở lại với Năm ư ! " Bính thần mặt ra rồi mím môi lắc đầu : " Không ! nhất định không ! ". |
| Hai Liên thấy nét mặt Bính sa sầm , liền nắm tay Bính ân cần hỏi : Việc gì thế ? Kìa sao chị buồn thế ? Bính bần thần mặt ra một lúc rồi thở dài đáp : Năm bỏ em rồi ! Sao lại bỏ chị ư ! Chị dối em ! Thật đấy ! Hai Liên liền kéo tay Bính vào hàng nước ở vệ đường. |
| Sau đó người khách thần mặt ra lắp bắp : Xin lỗi , tôi làm rơi. |