Bài quan tâm
| Tấm linh hồn khô khan với một đời vật dục còn biết cảm động gì , còn biết hưởng sao được những thú thi vị , còn biết sao ngắm được những cảnh nên thơ ? Nhưng sáng hôm nay , Chương chợt có tư tưởng ngộ nghĩnh , muốn đưa Tuyết về chơi ấp. |
| Hậu bỗng nhiên cất tiếng hát khẽ khẽ những câu hát phong tình ở nhà quê mà lần đầu nàng hiểu cái thi vị , bởi vì ca ngợi cái tình yêu đang réo rắt trong lòng nàng. |
| Lần cuối cùng trong đời ! Ý nghĩ đó khiến mọi vật mọi cảnh quen thuộc trở nên thi vị , huyền diệu. |
| Ai cũng cho là mình còn khổ hơn cả vợ chồng Ngâu vì vợ chồng Ngâu còn có chim quạ bắc cầu ô thước , chớ đến mình thì có chim nào bắc cầu đâu ? Câu chuyện truyền kỳ , tự nhiên , đượm một vẻ nên thơ kỳ lạ và rồi người ta thấy rằng mưa ngâu to ra một thi vị bao la man mác. |
| Người ta không nhận ra , việc từ bỏ con đường thẳng trước mặt , rẽ về bên trái , bên phải hay lùi lại một chặng , tìm con đường khác là tránh một rặng Chômôlungma quanh năm tuyết phủ... Người ta chỉ muốn , mãi mãi sống trong êm đềm , có dạo chơi , có mặt hồ lăn tăn , đủ nước cho con thuyền trôi nổi... Muốn nhắm nghiền mắt lại , để tận hưởng cái thi vị điên cuồng và quên đi màu máu đỏ... Trong cuộc đời này , đâu đã hết bất công. |