Bài quan tâm
| Cầm mảnh gỗ , gõ khẽ một chút vào đầu dây , cái dây bật vào thùng phát ra một thứ âm thanh giòn giã nhịp theo tiếng hát : thình thùng thình nh ! Một đàn có trắng bay tung , Bên nam bên nữ ta cùng cất lên , Cất lên một tiếng linh đình , Cho loan sánh phượng , cho mình sánh ta… Hát trống quân thường mô tả niềm vui hồn nhiên của dân ta. |
| Tôi nhớ đêm ấy Hai Mão đã hát một câu hóc búa để hạ phe Sinh : thình thùng thình hình ! Tiếng đồn thục nữ đại tài , Bây giờ anh hỏi một lời phân minh. |
| Dưới ánh trăng rằm , khán giả thấy mặt nàng đỏ ửng lên… Nhưng chẳng lẽ ngồi im ? Nàng đành phải nhượng bộ , xin Hai Mão giảng giùm : Một lòng như ý sở cầu Xin chàng nói lại trước sau sự tình thình thùng thình thình ! Thình thùng thình ! Hai Mão nhìn Lý Xuyến cầm trịch một cách hả hê và giảng : Thình thùng thình ! Rằng năm Gia Tĩnh triều Minh , Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng , Họ Lưng tên gọi Thạch An , Triều vua Gia Tĩnh rõ ràng tài hoa , Thật là trong ngọc trắng ngà , Thấy mình không biết giảng ra mấy lời. |
| thình thùng thình `nh ! Những tiếng “Thình thùng thình” cứ nhắc đi nhắc lại mãi câu đố của Mão làm cho Sinh càng rối ruột , Biết làm sao bây giờ ? Sinh nhất định không chịu phục vì Sinh vẫn khinh Mão ra mặt thường giễu Mão què. |