Bài quan tâm
| Cố ăn để thưởng thức hương vị của thời trân , càng nhớ quả nhãn Bắc Việt , cũng là quả nhãn mà sao khác một trời một vực ! Cô Ba thử tưởng tượng những quả nhãn to gần bằng trái chôm chôm bó lại , chung quanh có lá xanh ôm lấy quả vàng ong óng như những vòng tay ôm ấp người thương , chỉ nhìn thế thôi cũng đã sướng mắt rồi phải không ? Chưa thấm , cô Ba à : lột vỏ ra , đưa lên miệng còn sướng hơn. |
| Chập chờn nghe tiếng gió mưa ở ngoài sân , người chồng loáng thoáng thấy tiếng trẻ ở dưới nhà trò chuyện với nhau về một con chim yến “chú Lăng làm bay mất” , tiếng máy nước chảy lanh canh xuống những tách chén chị sen đang rửa… rồi người vợ phàn nàn : “Quên rồi , lúc nãy không ai nhắc tôi lấy chuối để cho cậu xơi tráng miệng ! Chuối thế này mới là chuối chứ” Cốm , hồng , chuối trứng cuốc , cam… đó la thời trân ^n của thảng mười , nhưng yêu nhất là quả quýt tháng mười sao mà nõn nường đến thế , sao cái vỏ nó mỏng đến thế , sao màu sắc tươi lạ tươi lùng đến thế. |
| Ở Bắc , có một món mà lúc đầu nhiều người trong này cũng không chịu được , cũng như có một số người Bắc lúc đầu không chịu được sầu riêng nhưng sau quen giọng rồi thì nghiện như nghiện cần sa vậy : đó là cà cuống mô thời trân ân của tháng mười một , được lưu ý nhiều từ khi có cuộc di cư. |