Bài quan tâm
| Chàng ngồi thừ một lúc rồi kéo mặc áo , bảo Phương : Nào thì đi. |
| Thảo nói : Chị Loan nghĩ ngợi gì mà ngồi thừ ra thế kia ? Hay là nghĩ đến đường chồng con sau này đấy ? Loan mỉm cười rồi muốn giấu ý nghĩ riêng , nàng ngồi ngay người , hai tay để vào lòng , mặt nghiêm trang nhìn thẳng , bắt chước dáng cô dâu ngoan ngoãn , thỏ thẻ nói : Cha mẹ đặt đâu , con xin ngồi đấy. |
| Không thấy Phương trả lời , nàng quay lại thấy bạn ngồi thừ ra , có vẻ tư lự , liền nói có ý gắt : Sao anh buồn thế ? Lúc em đương vui , em không muốn thấy có người buồn bên cạnh. |
| Minh suốt ngày vui đùa quá sức , chiều đến thấy mỏi mệt , ngồi thừ ra , con mắt lờ đờ , nhìn ra xa rồi lẩm bẩm nói một mình : Thôi chiều rồi ! Hết... Phương nghe tiếng bạn có vẻ buồn , lấy làm lạ , quay lại , thấy nàng đổi hẳn sắc mặt ! Em Minh , em làm sao thế ? Nàng cau đôi lông mày , mím môi , như cố nén lòng mình , rồi như không sao giữ nổi , hai hạt lệ long lanh rơi xuống má. |
| Buồn rầu , nàng trở về chỗ cũ ngồi thừ người mơ mộng... Mình sao thế ? Không ! Em có sao đâu ? Đã lâu nay , Tuyết không hồi tưởng lại thời còn nhỏ. |