Bài quan tâm
| Bây giờ , đâu còn những cốc rượu , những miếng trầu , những đêm rút bất say sưa như thế nữa ? Đâu còn những chén hạt mít vợ mời chông nhấp men tình , đâu còn những buổi họp bạn đến một hai giờ sáng vì không có giới nghiêm rồi quay ra ăn bánh chưng rán với cá kho , giò thủ , và tráng miệng với chè đậu đãi , uống trà mạn ướp sen ? Người khách xa nhà nằm ngửa mặt lên trần , mơ lại những ngày xuân đã mất và cảm như tất cả những cái vui đẹp , say sưa đó thuộc vào m tiền kiếp iếp xa xôi. |
| Lúc ấy , muốn chiều chồng cách gì đi nữa thì cái buồn vô căn cớ của người chồng cũng không thể , bao nhiêu cuộc ân tình ngang trái , bao nhiêu mộng ước không thành , bao nhiêu cuộc phù trầm cay đắng của những ngày xa thật là xa , tưởng đâu như ở mô tiền kiếp ^'p đã lu mờ , tự nhiên trở lại như vang như bóng , ẩn ẩn hiện hiện trong khúc ngâm cảm khái của Bạch Cư Di buộc ngựa vào gốc ngô đồng trèo lên trên một cái chòi uống rượu với đám ca nhi lạc phách. |