Bài quan tâm
| Thì ra nó báo tin buồn cho tôi mà tôi nào có biết ! Minh đã hơi tỉnh , nghe thấy vợ nói phải phì cười lên mà nói với hai người bạn : Các anh xem , nhà tôi mê tín dị đoan đến thế là cùng ! Văn cũng cười , bảo bạn : Thôi ngủ đi ! Thế nào ? Cón thấy nhức mắt nữa không ? Vẫn còn đau và nóng ran ! Được , để tôi chữa cho ! Bảo đảm sẽ khỏi ngay tức thì. |
| Ðàn ông các ông thì hay hớm cả đấy chăng ? Ông phán cười làm lành rồi nói lảng : Khó nhất là làm thế nào để báo cho nó biết cái tin buồn ấy. |
| Nhưng bà phán chợt nhớ tới sự buồn cần phải có của mình , liền đổi giọng : Chả giấu gì quan lớn , bà lớn , chúng tôi vừa nhận được một tin đau đớn , nên nhà tôi... Ông Phủ giật mình , vội hỏi : Thưa bà lớn , tin buồn gì thế ? Chúng tôi vừa mất một thằng cháu rể. |
| Rồi bà gọi : Sửu chia bài ra , mày ! Bà lại cười , làm cho mọi người cũng lơ đãng cười theo và quên bẵng cái tin buồn . |
| Ông giáo nhanh trí đáp : Chúng tôi vừa nhận được tin buồn , nên đem cả gia đình về phủ Thăng hoa chịu tang. |