Bài quan tâm
| Chính cái tình bên trong ấy , mới làm cho thơ Hữu Ước chạm tới bờ cổ điển , mới ám ảnh : Trời xa đất có gần không Gọi mây mây tản , gọi giông giông buồn (Vịnh thi sĩ) Hỏi trời , trời chẳng trả lời Hỏi đất , đất cũng như trời lặng thinh Nương thân còn một chút tình Chiều buông... tiếng cháu giật mình gọi ông ! (Chỗ dựa) Ðây chính là lửa ấm , là "mùi lửa" , mùi của sự sống , tính tư tưởng của tập thơ Mùi lửa. |