Bài quan tâm
| Loan hỏi : Tôi sung sướng à ? Lạ nhỉ ! Thế mà tôi không biết đấy ! Rồi nàng cười tít đi , nói tiếp : Nào thì sung sướng... Nhung chỉ cái gương bạn cầm ở tay hỏi : Cái gương ai biếu mà tàng thế kia ? Rồi nàng cầm cái gương đồi mồi để gần đấy giơ lên trước mặt Loan : Cô dâu mới thì phải soi gương đẹp này mới xứng đáng. |
| Bạn tôi nói xong , lặng yên mà nhìn lên trăng cao tít trên trời , nét mặt thanh thản như chan chứa cái vui , tôi nhìn anh Lưu mà tôi thương hại cho tôi. |
| Nàng xem thư chỉ khóc rồi có khi nào nhớ chồng , lên tít trên đỉnh đồi cao mà đứng trông , có khi về nhà bố mẹ đẻ ra ngồi quay tơ ngoài sân , tưởng tượng đến lúc gặp gỡ , người thư sinh từ mấy năm về trước ; những lúc ấy thời nàng lại đẹp lên bội phần , ai cũng thương mà ai cũng yêu , trong làng nhiều người rắp ranh bắn sẻ : một ông giáo có quen ông tú , goá vợ đã lâu cũng đem bụng yêu nàng , cho mỗi sang hỏi. |
| Ôi ! Nhưng bây giờ Tử Nương còn biết gì nữa , nàng có nhớ đến chồng con nàng nữa đâu , ai đã yêu nàng , nàng có nhớ đâu mà nàng còn yêu ai nữa , nàng chỉ ngày ngày thơ thẩn một mình lên tít đỉnh đồi cao mà đứng trông... Nhưng nàng trông ai bây giờ ? Đường trần mới đến nửa chừng , Mà guồng tơ cũ đã ngừng bánh xưa. |
| Nàng thấy Giao làm ra bộ ngạc nhiên : À anh Giao ! Tôi lại tưởng có người đến hỏi nợ , đã lo ! Rồi nàng cười , cười tít đi , đôi má lại càng đỏ , hai con mắt lại càng trong , khiến Giao cuống quít , không biết nói làm sao. |