Bài quan tâm
| Ai ơi , phải nghĩ trước sau Đừng tham lắm của nhà giàu làm chi Làm thì xem chẳng ra gì Làm tất làm tả nói thì điếc tai Đi ngủ thì hết canh hai Thức khuya dậy sớm , mình ai dãi dầu Sớm về đi cắt cỏ trâu Đưa về lại bảo : ngồi đâu , không đầy ! Hết mẹ rồi lại đến thầy Gánh cỏ có đầy cũng nói rằng vơi Nói thì nói thật là dai Lắm câu chua cạnh , đắng cay trăm chiều Phận em là gái nhà nghèo Lấy phải chồng giàu , ai thấu cho chăng Nói ra đau đớn trong lòng Chịu khổ chịu nhục suốt trong một đời. |
| Buồn về một nỗi phu quân Thà rằng tát cạn cấy cần cho xanh Phu quân sao chả thương tình Cho nên sông lở mà thành cũng xiêu Lòng tôi áy náy trăm chiều Phu quân có biết những điều ấy cho. |
| Người ta đã làm khó dễ trăm chiều rồi mới cho tôi thân tự lập thân. |
| Không phải tôi không biết như thế là phải , là hay , khốn nhưng , thưa ông , hiện nay tôi đương là một người khổ sở trăm chiều ! Tôi không muốn làm người quân tử ! Tôi sợ ông càng nói thì chỉ càng phí mất những lời quí hóa ấy mà thôi. |