Bài quan tâm
| Tuy vậy , tôi cũng không chú ý lâu đến cô , chỉ coi cô như một nữ sinh còn nhỏ tuổi , ngây thơ và trẻ dại . |
| Anh qua chốn tây thành đành tâm nhẹ bước Vai mang khẩu súng , đạn luộc sau lưng Thương thầy mẹ cao tuổi , thương vợ con trẻ dại quá chừng Mai đây mũi tên hòn đạn anh liệu còn giữ vẹn tấm thân trở về ? Anh quen mà em nỏ quen nhà Anh đứng ngoài ngõ , hỏi : gà bán không ? Anh quen em những thuở đang bồng Đang ăn cơm mớm , mặc áo lồng đi chơi. |
| Nhưng liền đó , mình thấy thật sợ một điều , có lẽ , chẳng mấy chốc mà những cảm giác tươi mát , những cái nhìn trẻ dại sẽ chẳng còn ở trong con người mình nữa. |
| Có lúc cứ nghĩ rằng Như Anh còn rất trẻ dại , còn ngây thơ quá đỗi mà mình cần phải che chở , có lúc lại nghĩ rằng Như Anh là người dìu dắt mình vượt qua những chặng đường gian khó nhất – Có lẽ cả hai , ừ , đúng – Như Anh là như thế nhỉ? Trong tay mình là chiếc quạt giấy , năm trước ngày 22 4 71 , Như Anh đã âu yếm viết tên mình trên nan quạt những nan tre mỏng mảnh xoè ra cho 7 con cò trắng muốt vỗ cánh đọc câu thơ của Chế Lan Viên : "Và cánh cò lại bay hoài không nghỉ Trước hiên nhà , trong hơi mái câu văn". |
| Mình đứng trẻ dại ở bậc thang có làm buồn tận cõi sâu tâm hồn của một người lớn nào đã cảm thấy xa xôi cả một thời thơ ấu của nình? Bây giờ lớn rồi Mình đã hiểu nhiều hơn , đậm đà hơn lòng người. |