Bài quan tâm
| Cái thuyền ấy biết đâu lại không phải là cái nhà tù trôi nổi... Trốn không được thì chỉ có một cách là can đảm nhận lấy cái đời hiện tại của mình , nhìn sự thực bằng đôi mắt ráo lệ không phiền muộn , không oán hờn , mạnh mẽ mà sống. |
| Bướm trắng , bướm vàng , tung bay xàng xự Cụm bèo xanh , trôi nổi xạc xình Phận hèn nhiều nổi lênh đênh Nói sao cho hết phận mình khúc nhôi Cầm bằng nước chảy bèo trôi Trời mưa nước úng , bèo ngồi đầu sen. |
| Có lẽ má tôi sẽ đỡ tôi ngồi dậy , nâng cốc nước chanh đến tận miệng tôi , và tôi còn chờ xem má tôi lo lắng thế nào , còn chờ xem má tôi xuýt xoa an ủi dỗ dành một lúc rồi tôi mới uống cũng nên... Cuộc sống trôi nổi trong mấy tháng gần đây đã dạy khôn cho tôi nhiều rồi. |
| Ai đã xa nhà , trôi nổi ở một phương trời không có nước mắm , không có phở , tương tư phở và nước mắm thế nào thì ở giữa một thành phố khét lẹt hơi người , chói chan nắng lửa , người ta cũng nhớ mưa rét tháng mười một ở quê hương mình đến thế là cùng. |
| Thương biết chừng nào những bà cụ mắt kém còn cố dò dẫm đi vào chính điện để cắm hương vào bát nhang cầu cho những con cháu ở xa xôi ; những cô em gái khấn khứa cho những người anh đi “giết giặc” bây giờ không biết còn sống hay đã chết , những tình nhân cầu xin phù trợ cho những tình nha trôi nổi ^?i dậm cát đồi cây , chân trời góc bể… Nhưng tất cả cái đó không màu nhiệm bằng việc xin xâm. |