Bài quan tâm
| Khi ấy con em họ đã đói xỉu đi , nằm trơ trỏng một mình , hai mẹ con phải cuống quít mua bán các thứ dỗ dành , kèm bón cho Châu ăn , cô mới tỉnh lại. |
| Cả cô Nhớ , chú Diệp , ổng cũng kêu về trỏng hết ! Ông Tám Chấn bình thường thấy ông dễ , tới chừng làm công việc tôi ngán ổng quá ! Ba Rèn nói xong xách cây đèn chai xăng xái dắt ba người ra ven vườn. |
| Ngạn bắn tiếp mấy phát nữa và la lớn : Chuẩn bị rút nới vô ! Anh bảo một anh du kích : Dẫn anh em rút đi ! Toàn đội Ngạn chạy theo anh du kích , Ba Rèn dặn : Vô tới miếng vườn trong thì ở lại đợi tụi tôi nghe ! Bây giờ anh chưa rút à? Tôi hả , tôi cũng vô trỏng liền mà ! Ba Rèn nói vậy nhưng vẫn chưa đi. |
| Vô trỏng tính toán coi saỏ Anh day bảo chú Đạt ở lại gác nếu có gì chạy về cho hay , rồi cùng mọi người men theo vách đá , đi lần xuống phía miệng hang. |
| Chú Tư Nghiệp xách cây súng ngựa trời nói với anh Hai Thép : Cho tôi ra làm một phát này coi , ông ! Còn một cây nữa đâủ Đây ! Đem ra ngoài luôn đi ! Tổ do Hai Thép dẫn đầu đi ra gần tới ngoài thì nghe tiếng Ba Rèn cười rúc rắc sau gộp đá : Thôi mấy cha ơi , cứ ở trỏng nghỉ cho khỏe , chưa tới lượt tôi mà đâu đã tới lượt mấy cha ! Tụi nó vô bao nhiêu bị tổ chú Ngạn ở ngoài đó vật chết rồi. |