Bài quan tâm
| Ông thông cảm hoàn cảnh ông giáo , thương bà giáo lưu lạc một thời đến lúc về được quê ngoại thì lâm trọng bệnh , thương ông giáo phải vất vả mưu sinh... Ông giáo thà mất đứt cái chăn nhiễu lục còn hơn phải ngồi nghe tiếp những lời giả dối ấy. |
| Nhưng dấu vết của trọng bệnh không bao giờ xoá sạch. |
| Chả lẽ có một thời đi dọc Trường Sơn hay đi ngang Trường Sơn chỉ giúp cho các bà mỗi một kỳ tích là bất lịch sự? Hoà nhìn nhanh sang Dung một cái rồi đặt cuộn len xuống , tiếng nói rắn rỏi bất ngờ : Ông là người thích nói thẳng , tôi cũng không quanh co : Biết điều nhất và lịch sự nhất ở một người đàn ông cho dù là loại người nào đi nữa thì tôn trọng bệnh tật và giờ giấc điều trị của một người đàn bà bao giờ cũng là cái tối thiểu. |
| Cừ đã mắc trọng bệnh và đang sống những ngày cuối cùng của cuộc đời. |