Bài quan tâm
| Nàng đã biết được điều nàng muốn nói : là Dũng không yêu nàng , trước sau chỉ coi nàng như một người bạn vô tình. |
| Loan vừa nức nở khóc vừa nói : Một người đàn bà như em , mà lúc chết đến nơi không mảy may thương chồng , thương con ! Chị tính như thế có đau lòng không ?... Vì Thân nào có phải là chồng em , đối với mọi người em là vợ Thân... Nhưng đối riêng với em , với chị , thì trước sau em chỉ là vợ Dũng , người vợ trong tinh thần của Dũng. |
| Mai mắt đỏ ngầu hỏi lại : Chớ sao hôm cụ đuổi tôi , cụ không nhớ đến câu ấy ? Bà Án mỉm cười : Có cô không nhớ đấy chứ ? Còn tôi trước sau tôi vẫn muốn cô với Lộc lấy nhau. |
| Bà Án gắt : Thì tôi có muốn chia rẽ mẹ con cô đâu , trước sau tôi vẫn xin đón cô về ở với chồng cô kia mà... Lòng căm tức , Mai cố nén , chỉ chực bùng bốc lên. |
| Chàng có hiểu đâu rằng những lời đắn đo trước sau của Mai , Mai đã từng bao phen tự thì thầm trong những đêm dài đằng đẵng. |