Bài quan tâm
| Thảo nói : Hôm nay chị còn lại chơi được ? Loan cười tươi như hoa : À trốn nhà sang thăm anh chị kẻo ít nữa xa xôi lại nhớ. |
| Những lúc đi dạy học về , đợi nàng dưới làng lên , trời đông sao mà quạnh hiu như không có một ai nữa , đến lúc thấy nàng qua vườn dâu , thấy nàng đi vào mặt tươi như hoa và lạnh như sương , thời lòng tôi phấp phới như bướm trên hoa. |
| Hình ảnh một người con trai lanh lợi , miệng tươi như hoa , ăn nói mềm mỏng dễ nghe. |
| Người bạn hàng nọ vừa ngừng tiếng cười , một người đàn bà khác quài tay vuốt lưng Bính : Phải đấy , gọn ghẽ và tươi như hoa thế này mời ai mà chả đắt nhời ! Bính lặng không đáp vì chợt nhận ra có một bà cụ già đương chăm chú nhìn mình , Bính đăm đăm nhìn lại rồi chạy đến , rụt rè hỏi : Thưa cụ , cụ là người bến Sòi ở Nam Định ta phải không ? Bà cụ ngờ ngợ gật đầu : Phải , mà cô là cô Bính con ông lái Thìn ? Bính mừng rỡ , mời bà cụ lại hàng mình , nhường cái ghế con cho bà cụ ngồi và gọi hàng trầu nước đến. |
| Cảnh trước mắt nhòa đi , ông chỉ thấy bát trăng trên hồ Giám , một ca nữ trẻ tuổi , mặt tươi như hoa đào , mày thanh má phấn , áo hồng , quần lụa cánh trả đang gảy một khúc đàn , tiếng thánh thoát tiêu tao khác hẳn mọi khúc trên đời thường nghe. |