Bài quan tâm
| Cái buồn rất hay lâỵ Đi cùng đường với một người , hình dung cho chí tâm hồn phải đều nhuộm một vẻ ủ ê chán ngán , Ngọc cảm thấy trong lòng nảy ra mối sầu vẫn vơ , man mác và đoái nghĩ tới cảnh náo nhiệt phiền phức ở Hà Thành. |
| Mà trái lại có những kỉ niệm rất bé nhỏ , rất tầm thường lại hiện ra rõ rệt , không suy suyển một ly trong trí óc của người nặng nợ lưu ly , nằm buồn trong gác nhỏ ngâm câu thơ nhớ vợ : ủ ê ê nét liễu sầu tuôn gió Thổn thức tình tơ lệ ướt đào. |
| Cái buồn của tháng tám nên thơ , qua khúc rẽ , cái buồn của tháng chi ủ ê ê , day dứt. |
| Thịt luộc đỏ tươi , bì vàng màu da đồng , đặt bên cạnh đĩa rau húng chó ; vài dĩa riềng thái mỏng tanh ; chả nướng , béo ngậy , màu cánh gián ; đĩa bún trắng bong nằm cạnh những bát hầm dựa mận màu hoa sim ; những liễn xào nấu với chuối "chưa ra buồng" thái con bài ; những đĩa dồi tươi hơn hớn , miếng thì trắng , miếng thì hồng , miếng thì tím lợt , đôi chỗ lại điểm những nhát hành xanh màu ngọc thạch... tất cả tiết ra một mùi thơm làn lạt như mùi hoa đồng thảo lại ngồn ngộn như mùi thịt gái tơ... xin hỏi có ai mà chịu được , không thưởng thức một hai miếng làm duyên? Người chưa ăn bao giờ ăn thử một miếng lại muốn ăn hai , còn người đã biết ăn rồi thì phải nói rằng trông thấy thịt chó mà không được ăn thì buồn bã ủ ê , nếu không muốn nói là bủn rủn chân tay , bắt chán đời muốn chết. |
| Ở nhà chưa bao lâu , Hà Nhân vì tưởng nhớ hai nàng mà lúc nào cũng ủ ê rầu rĩ , bèn lại lên đường để tới kinh. |