Bài quan tâm
| Ông không để ý là chưa bao giờ Kiên xúc động đến cái độ buông thả xúc cảm , để cho nước mắt chảy ướt cả hai má , tiếng khóc trầm , tiếng uất nghẹn chen lẫn lời kể lể. |
| Một đêm dài dặc chờ chồng , cơn thù hận nổi lên uất nghẹn , người đàn bà đã nổi lửa đốt nếp nhà có 3 đứa con đang ngủ say trong đó rồi cứ thẳng hướng nam mà đi. |
| ờ cứ vậy đi !... Nhưng tao hỏi... Nói đến đây , chị Sứ do dự một lúc rồi nhìn thẳng vào mắt Quyên , nói tiếp Nhưng... nếu Đảng chỉ biết Ngạn vẫn tốt thì không nói chi , còn giá như Ngạn hư thiệt rồi thì mày tính saỏ Quyên ngồi lặng đi rất lâu mới đáp , giọng uất nghẹn : Tính sao nữa... coi như không có ảnh , coi ảnh chết rồi chớ sao ! Gặp ảnh , em sẽ... Sẽ saỏ Quyên biết chị đã có ý trêu mình , cô vùng vằng : Tới chừng đó hẵng hay , bây giờ em không nói trước làm chỉ May thay , sự việc không phải dẫn đến chỗ như hai chị em giả dụ. |
| Sao thế nhỉ? Làm gì lại đến nông nỗi ấy nhỉ? Ở nơi ấy , những vùng siêu thị sáng choang ánh đèn ấy , chỉ cần một đêm thơ , chỉ cần một cuộc trò chuyện nho nhỏ , một lời giới thiệu vu vơ hay đầy ngụ ý của bạn bè là anh , với mái tóc bồng bềnh trễ nải , với màu da xanh xao lãng mạn , với đôi mắt không đẹp nhưng có khả năng phát thần , với giọng đọc thơ như rên như khóc , lại như gầm gào uất nghẹn , với tập thơ bán chạy cùng cái trường ca dài hai nghìn chín trăm câu dứt thịt ra để viết đã dăm đêm được trích đọc oang oang trên đài và với cả chút hào quang quá khứ trận mạc năm xưa hoặc cố làm ra vẻ trận mạc đã đủ đưa anh thành một thứ tiểu thần tượng của các cô sinh viên bồng bột mộng mơ và của các thiếu phụ sồn sồn dư ăn dư để thường hay mắc cái bệnh chán chồng. |
| Nó uất nghẹn đến phát khóc , chả thà mộng cứ im lặng , làm lơ đừng trả lời như những lần trước còn đỡ , sao mộng cũng phải cố nói cho giống mọi người ở cái bản này cơ chứ. |