Bài quan tâm
| Một lần nào đó chị tự hào bảo riêng với tôi : Nói được niềm vui nỗi khổ của chính mình , tôi cảm thấy có cái sung sướng không mấy ai có ! Như người khác không được yêu mà mình được yêu , như người khác chỉ biết im lặng mà mình biết nói , và nói lên được thành tiếng , hỏi không vui sao được? Nhạy cảm ưu thế ế và tai vạ Có một bài thơ Xuân Quỳnh viết mang tên Con yêu mẹ , ở đó khi kể lại cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con , tác giả ghi lại mấy câu vui vui của đứa trẻ , nào là Con yêu mẹ bằng trời xanh / Rộng lắm không bao giờ hết , rồi vân vi đủ thứ , và kết lại bằng câu Con yêu mẹ bằng con dế. |
| Nhưng đi một quãng , Tô Hoài ghé tai bọn tôi nói nhỏ : Chẳng phải nó đọc , mà bố mẹ nó đọc , ông bà nó đọc ấy chứ ! Biết mình biết người ; tận hưởng ưu thế của một nhà văn nổi tiếng giữa đời thường , song lại biết điều , phải chăng trong cư xử ; khi không cần thiết thì sẵn sàng tránh sang một bên nhưng không việc gì là qua khỏi mắt , và khi cần , lại diễn rất tài cái vai đang phải đóng Tô Hoài là vậy. |
| Nói đùa , anh đừng nói gì nữa mà nên đọc thơ đi ! Có lẽ ưu thế của giới các anh chỉ là xoã tóc đọc thơ chứ không phải cái khác. |
| Không phải vì hai người không quan tâm đến khu vườn nhưng mẹ tôi hiện nay đang bận rộn trong việc khai thác ưu thế của mặt tiền ngôi nhà trong việc kinh doanh. |
| Nhưng với Kiều Loan , cái ưu thế đàn bà thường phá bung mọi khuôn phép. |