Bài quan tâm
| Bà huyện Thanh Quan đi qua đèo Ngang lúc chiều tà đã cm hái nên nhữ vần thơ hơ bất hủ. |
| Bao nhiêu bài thơ thù phụng của bọn văn nô biến thành hư không , cái còn lại vẫn là tình người và những vần thơ xuất từ cái tâm người , những cái đó cũng như “bể ái nguồn ân” không bao giờ vơi cạn. |
| Em đã thăng hoa thành vần thơ chứ không phải bằng xương bằng thịt. |
| Ở phía dưới tấm ảnh , là mấy vần thơ của Tagorơ : "Tôi không thích tình yêu và hạn độ Mà chỉ thiết tình yêu như rượu mạnh sục sôi Trong phút chốc làm nổ tung chai Và chảy phí ra ngoài. |
| Lại xa Hà Nội. Sông Hồng ơi , sông Hồng... "Bè nứa phơi trên cát bãi sông Hồng Nơi tuổi nhỏ ta đi câu cá Những chiếc xà lan ngày ấy nông nổi quá Nay trầm tĩnh ngược sông chở đá chữa cầu…" Qua cửa kính mờ bụi , ta bối rối chào dòng sông đỏ và nhẩm đọc vần thơ Lưu Quang Vũ |