Bài quan tâm
| Lớn rồi nhưng trông thấy cô vị tất đã phải lo. |
| Ồ ! Coi vậy chứ không phải vậy ! Còn nặng nhọc hơn tập thể thao nhiều anh ạ ! Minh lắc đầu , đáp lại : Tại anh sinh trưởng nơi giàu có... Văn vội gạt ngay : Kìa , sao bỗng dưng bạn tôi lại giở khoa ‘triết học ba xu’ làm gì vậy ? Anh tính giàu có mà làm gì ? Người giàu có vị tất đã sung sướng ! Như anh thì còn thiếu một thứ gì ? Có trí thức , có bụng tốt , lại có người bạn trăm năm hết sức khả ái. |
| Nhưng mà cái vườn trăm hoa đua nở kia có khi đối với kẻ nghèo chỉ có một nguồn lợi để sinh sống thôi , chứ vị tất đã là một cảnh nên thơ như bạn tưởng ! Nhưng mà thôi , mời bạn vào trong nhà chơi kẻo đứng mãi đây bạn đến cảm nắng mất ! Đôi bạn toan vào nhà thì ở cổng vườn Liên đứng sừng sững cất tiếng cười khanh khách. |
| Chàng mỉm cười nói thầm : “Bị mù vị tất đã khổ ! Chẳng qua là tại ta cứ nghĩ là ta khổ thành ra ta mới khổ đó thôi. |
| Mai tỏ ý ngạc nhiên : Nếu bà Hàn đi vắng thì đã có ông Hàn ở nhà lo gì ? Lão bộc cười : Nào có thế được ! Công việc mua bán ông Hàn giao cả cho bà ba , bà ba mà đi vắng thì ông Hàn vị tất đã dám cả quyết. |