Bài quan tâm
| Khoác một cái áo lạnh lên lưng , đi quanh quẩn trong vườn , “trả lại” cành này cho cây này , tỉa những lá thừa kia cho cây kia , mình thấy ngày giờ trôi đi nhẹ như mây , nhưng nếu ví thử cái máu giang hồ vặt nổi lên , không muốn bị tù hãm trong bốn bức tường mà lại đi ra ngoài hứng rét đội mưa để nghe tiếng chuyển mình của sông hồ đồi núi thì lại thấy trong lòng ngan ngát một sự say sưa khác hẳn. |
| í thử họ hiểu , họ hay thì dù bảo làm ác cũng không dám làm. |