Bài quan tâm
| Tôi ở một gian đầu , nhà cũng khá rộng , sạch sẽ và sáng sủa , khi đi dạy học về lại ngồi vào bàn viết lách . |
| Nội cái chuyện viết lách thôi cũng đủ khó khăn , bận rộn lắm rồi. |
| Ra đến đường , Minh giơ tay ra bắt , Văn liền gạt đi , nói : Làm gì mà anh vội thế ! Anh em lâu ngày không gặp chẳng lẽ không đi chơi được với nhau một lát , nói chuyện ít câu sao ! Minh không có cách nào từ chối được , chàng chỉ than thầm : “Khổ rồi ! Thế nào bạn mình cũng giảng đạo đức cho mình nghe thôi !” Nhưng trái với sự tiên liệu của Minh , hai người đi chung đến cả nửa vòng hồ Hoàn Kiếm mà Văn chỉ nói toàn đến chuyện văn chương viết lách mà thôi. |
| Cái thói ăn chơi bạt mạng cũng làm tôi hỏng đi mất rồi , không còn nghị lực nào để viết lách nữa. |
| Bây giờ kiêng thế là giản tiện nhiều rồi đấy , chớ ngày xưa các cụ còn kiêng gọi tên con khỉ , con chó , con lợn vì nói đến tên chúng thì không may mắn ; người làm ruộng kiêng nói đến tên “cầy” trước khi cúng cái cày ; các gia đình lễ giáo kiê viết lách 'ch trước khi làm lễ khai bút , còn các nhà buôn bán thì kiêng bán hàng trước khi làm lễ tiên sư ở quầy hàng để xin trời đất phù hộ cho buôn may bán đắt. |