Bài quan tâm
| Câu chuyện hào hứng vì xoay quanh cụ cướp giàn truyền thống giữa dân An Vinh và An Thái trong dịp lễ vu lan hằng năm. |
| Sáng tháng bảy , ai chẳng nhớ đến đại lễ vu lan bồn , xá tội vong nhân ! mà cứ nói đến xá tội vong nhân , chắc chắn trong mười người Bắc Việt di cư phải có tám chín người nhớ đến bài thơ Chiêu hồn : Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt , Toát hơi may , lạnh buốt xương khô. |
| Thiên đường và địa ngục , hắc bạch rất phân minh , thế thì tại sao lại có những cô hồn không lên thiên đường mà cũng không ở địa ngục , cứ đi phất phưởng lang thang như thế ? Có phải là Nam Tào , Bắc Đẩu đã quên ghi họ vào sổ tử chăng ? Hay là vì họ không có tiền chạy chọt nên còn phải ở ngoài chờ đợi ? Hay là vì không phải ở “đàng ta” nên chưa được gọi vào xét xử , cứ phải cơm nắm , muối vừng đứng chầu rìa ? Nhưng dù sao đi nữa thì mình cũng cứ chịu vị đài đức nào đã ghi ra sự tích vu lan u lan , mỗi năm lại lấy ngày rằm tháng Bảy làm ngày xá tội vong nhân… ở nơi âm phủ. |
| Bây giờ ngồi nghĩ lại thì mới thấy tội nghiệp cho vợ mình : cứ mỗi năm đến lễ ấy – còn kêu là lễ Trung Nguyên hay là tê vu lan lan – thì lại kể lại cho chồng nghe sự tích lễ ấy theo đúng sách “Mục Liên cứu mẫu kinh diễn âm” , theo đó thì Mục Liên không phải là tên thật mà là cái hiệu. |
| Tục gọi là tết vu lan . |