Bài quan tâm
| Ở thành phố nên Dũng thấy mặt trăng có vẻ buồn bã hình như đương nhớ những quãng rộng rãi ở các vùng quê xa xôi , nhớ những con đường vắng gió thổi cát bay lên trắng mờ mờ như làn sương , nhớ những con đom đóm bay qua ao bèo , lúc tắt lúc sáng như những ngôi sao lạc biết thổn thức.... |
| Có lẽ vì chú tu hành ở vùng quê , không trông thấy người vận tây mấy khi , nên chú sợ hãi chăng ? Người kia thấy chú giật lùi lại một bước , thì mỉm cười ngả mũ chào , rồi hỏi : Thưa chú , chú làm ơn bảo giùm cho từ đây vào chùa Long Giáng đường còn xa hay gần ? Chú tiểu tò mò nhìn lữ khách , hỏi lại : Thưa ông , ông có phải là ông Ngọc không ? Vâng chính phải tôi là Ngọc , nhưng sao chú biết ? Chú tiểu hai má càng đỏ ửng , cúi đầu trả lời : Thưa ông , vì mấy hôm nay cụ thường nhắc đến ông , cụ nói ông sắp lên chơi vãn cảnh chùa. |
| Anh im lặng một lúc ; sau khi đã hút mấy hơi khói thuốc dài , giọng anh bắt đầu trầm hẳn xuống , như nói với mình : Cuộc sống của con người phải đâu chỉ thu hẹp trên mảnh đất vùng quê ? Đã đành quê hương là nơi gắn bó với cuộc đời mình nhất , nhưng khi người ta còn trẻ tráng , phải bay nhảy hoạt động , đi đây đi đó chứ. |
| c nổi ! Thế nhưng tại sao người ta không gọi sầu đâu là xoan ta , lại kêu bằng một cái tên buồn như thế ? Phải chăng là tại vì cây này trong héo ngoài tươi , tượng trưng cho những người đẹp u buồn , ngoài miệng thì cười mà thực ra hang bữa vẫn chan cơm bằng nước mắt ? Cũng vào khoảng cuối tháng ba , các cây sầu đâu mọc ở cá vùng quê ê Bắc Kỳ đâm hoa và người ta thấy hoa sầu đâu nở như cười. |
| Phiên chợ cưới… Phiên chợ cưới… Ờ phải rồi , nhớ lại lúc vợ chồng chưa lấy nhau , người chồng rộng cẳng thường vẫn bỏ nhà đi ăn tết lang thang , có khi ở nhà con hát đàn , có khi ở mô vùng quê uê , lại cũng có khi ở một vùng sơn cước. |