Bài quan tâm
| Nhưng không hiểu sao đêm nay , mảng kỷ niệm xa ngái đã bị bụi thời gian phủ lên một lớp dày đã bị cuộc sống thường ngày nghiệt ngã và nghề nghiệp làm điều trắc trở đẩy sâu thêm vào góc quên lãng lại rì rầm thức dậy , nhen nhóm thành một chút ngậm ngùi xao xuyến đến nao người ! Còn rất lâu mới đến tối , Thi Hoài nhét một gói thuốc , một chai rượu , thêm mấy con khô sặt vào chiếc túi mìn clây mo rồi ra khỏi chòi. |
| Thì vẫn là chân thực đấy nhưng cũng vẫn là phô phang cảm xúc trong giọng nói buồn buồn , trong cái nhìn xa ngái và trong cả mái tóc rũ ra đúng lúc mà anh biết rằng , thường là sau đó , đối tượng nghe chuyện không thể không đắm chìm theo. |