Mẹ tôi ăn vận rách rưới , mặt mày xanh bủng , người gầy rạc đi , thấy thế bà ta thương tình toan gọi hỏi xem sao thì mẹ tôi vội quay đi , lấy nón che... Cô tôi chưa dứt câu , cổ họng tôi đã nghẹn ứ khóc không ra tiếng.
* Từ đang tra cứu (Ý nghĩa của từ, giải nghĩa từ): xanh-bủng