Bài quan tâm
| Cái tương lai đó bó hẹp trong 1 hạnh phúc ngọt ngào , trong 1 niềm mê say học tập , nhưng học để mà học , để mà "có triển vọng" , nhưng mãi không thấy chút thành quả gì. |
| Nhưng chữ đi ở Nguyễn Tuân vốn không chỉ bó hẹp vào sự di chuyển trong không gian mà có nghĩa rất rộng : "Ngay cả lúc anh đăm đăm ngồi trước trang giấy trắng lạnh phau giữa phòng văn , anh cũng vẫn là một con người đang đi. |