Bài quan tâm
| canh khuya thắp đĩa dầu đầy , Đĩa dầu đầy không hết , nước mắt này không khô. |
| canh khuya trăng khóc trên đồi Khóc cho chiếc bóng hết ngồi lại đi Nhớ chàng lắm lắm chàng ôi Sao chàng không tới để thiếp tôi một mình lẻ loi. |
| canh khuya uya ai đó phi tần , Vua không yêu nữa tần ngần về cung. |
| Thì ra cái thân mình ở đây cũng chẳng hơn gì người tỳ bà nữ lúc về già , lấy người lái buôn chè , một đêm ngồi thuyền gảy mấy thiên ai oán cho Bạch Cư Dị nghe lúc tiễn bạn ở sông Bồn , vào khi ông bị biếm ra làm chức Tư mã ở quận Cửu Giang hẻo lánh : Từ xa kinh khuyết bấy lâu , Tầm Dương đất chính gối sầu hôm mai , Chốn cùng tịch lấy ai vui thích , Tai chẳng nghe đờn địch cả năm ; Sông Bồn gần chốn cát lầm , Lau già trúc võ nảy mầm quanh hiên , Tiếng chi đó nghe liền sớm tối , Cuốc kêu sầu vượn nói nỉ non , Hoa xuân nở , nguyệt thu tròn Lần lần tay chuốc chén son riêng ngừng , Há chẳng có ca rừng địch nội , Giọng líu lô buồn nỗi khó nghe canh khuya tỳ bỗng lắng canh khuya , Dường như tiên nhạc gần kề bên tai… Nghe thấy tiếng đàn của người tỳ bà nữ , khắp tiệc hoa đều tuôn nước lệ rơi , nhưng đến lúc chiếu cuốn rượu tàn , trở lại chỉ còn chiếc thuyền trăng giãi nước trôi , người tỳ bà nữ nằm một mình , nghĩ một mình lại chỉ còn biết vui với cảnh , với người trong mộng , ấy vậy mà ngay ở trong mộng cũng buồn , tỉnh dậy mà vẫn còn thấy nước mắt đầm đìa mặt gối. |
| Mụ gì ghẻ bắt Tấm làm việc mỗi ngày một nhiều hơn trước : nào chăn trâu , cắt cỏ , thổi cơm , đêm thì xay lúa , giã gạo , cho đến canh khuya Tấm mới được đi nằm. |