Bài quan tâm
| Mỗi lần cái ý nghĩ đó lởn vởn trong óc mợ phán , mợ lại thở dài kết luận : " Chỉ thế là mình sướng thân ! " Thấy con gái vẫn không nói gì , bà Tuân đứng dậy và như nói một mình : Vào bếp xem con bé nó làm ăn ra sao một tý. |
| Nhưng được ít lâu , nàng lại đẻ đứa con gái... con bé trông rất xinh xắn , kháu khỉnh và hiền lành ; nó ngày bú , rồi nằm yên đó không khóc lóc. |
| Mợ phán cứ sang sảng : À ! Con này gớm thật ! Mày nằm ưỡn nằm ẹo không nên mày ngã mày lại đổ vạ tại bà ! Rồi mợ đấm , mợ tát túi bụi , có khi mợ phát cả vào con bé mới đẻ. |
| Bà phủ thở dài : con bé khó bảo lắm , cậu ạ. |
| Chương thì luôn băn khoăn với câu nghĩ thầm : “Rõ khổ cho mình quá ! Bỗng dưng con bé nó vác xác nó đến nhà mình làm gì thế không biết ?”. |