Bài quan tâm
| Cái đời dĩ vãng của Tuyết. |
| Có lẽ sự thiêng liêng đó ở trong cả một đời dĩ vãng... Không ở trong sự cưới xin được ư ? Tuyết không trả lời. |
| Nàng tin rằng Văn là một người chồng hoàn hảo và mừng thầm cho người con gái nào lấy được chàng sau này... Với nàng , cảnh vợ chồng hoà thuận thương yêu nhau giờ đây chỉ là một dĩ vãng... Đó là những ngày hạnh phúc của nàng với Minh trong hai năm qua... Thấy Liên im lặng , thỉnh thoảng lại liếc nhìn trộm mình , Văn ngượng nghịu thở dài nhắc lại câu nói của mình : Tôi nghĩ mà thương chị quá ! Thì tôi... tôi cũng thương anh vất vả khó nhọc... Câu nói xuất phát từ đôi môi xinh xắn của vợ bạn đối với Văn tự nhiên chứa chan ý nghĩa huyền bí... âu yếm. |
| Chàng nhớ hình như đã được thấy qua cảnh này ở đâu... Cả một dĩ vãng như đánh thức chàng dậy , nhưng không hiện rõ đầu đuôi ra sao... Chàng với Liên đi hái hoa. |
| Mỗi gốc cây , mỗi một vật nhỏ là từng kỷ niệm êm ái của một dĩ vãng . |