Bài quan tâm
| Tôi với Khanh người bạn duyên nợ trăm năm đang ngồi cùng bàn câu chuyện làm ăn , ấm nước chè giải khát pha đã hầu nhạt. |
| Anh lính là anh lính ơi ! Em thương anh lính nắng sôi , sương hàn Lính vua , lính chúa , lính làng Ai bắt ra lính cho chàng phải đi Thương chàng như lá đài bi Ngày thì dãi nắng , đêm thì dầm mưa Nhớ nhung ra ngẩn vào ngơ Biết rằng quan cắt đến cơ đội nào ? Anh lo phận anh chưa có vợ Em có chồng rồi duyên nợ lôi thôi Hiu hiu gió thổi lò vôi Ai đem tin cho bạn , đây ta có đôi , bạn buồn. |
| Anh ngồi xuống đây cho em phân trần sau trước Ngày xưa sông Ngân , Ô Thước không bắt được cầu ngang Ví dầu duyên nợ cách trở đôi đàng Cầu cho anh sớm thành đôi bạn , em có trổ nhuỵ vàng cũng cam tâm. |
| Anh ra về , em khóc đãi đưa anh Nợ duyên duyên nợ không thành thì thôi ! Anh say em như bướm say hoa Như Lưu Linh say rượu , Bá Nha say cầm. |
| Bức chi kêu ả chào anh Biết mai duyên nợ có thành hay không ? Bực mình anh phải giơ roi Cha mẹ xui giục , đánh rồi lại thương. |