Bài quan tâm
| Như ở cái bãi biển bị lãng quên nàỷ Đúng ! Nhột nhạt cảm nhận vùng sương mù trên đám lầy đã tan loãng , anh chấm dứt cái nheo mắt mơ màng nhìn ra xa mà ngoặt chuyển thẳng vào khuôn mặt cô gái Cái bị lãng quên , xét về góc độ nhân văn thì lại là cái… Kìa ! Cô gái chém ngang bằng một cái cười hóm Tôi tưởng anh đang thích nghe phần chót? Phần chót gì? Thi Hoài đớ ra trong một sự hụt hẫng bất ngờ. |
| Tại sao anh lại bảo chúng tôi là lính dởm? Chiến tranh dởm? Mấy đứa bạn tôi bị vướng mìn chết mất xác ở bên đó cũng là chết dởm à? Anh không tốt ! Bỏ mẹ ! Mình quá lời rồi ! Thi Hoài đớ người ra. |
| Nếu hắn chối cãi , thầy kêu xin tư giấy đến đền Tản Viên , tôi sẽ khai rõ thì nó phải đớ miệng. |