Bài quan tâm
| ông lại dặng hắng một tiếng lớn , ngước lên nói to : Kính thưa ban chỉ huy cùng tất cả bà con đồng bào ! Tôi là Nguyễn Văn Hai , năm nay sáu mươi mốt tuổi... tuy quê mùa dốt nát , nhưng cũng mạo muội xin phép được tỏ bày chút ý kiến mọn... " Trời ơi , ông già mình ổng làm gì vậy kìa ? " Tôi cảm thấy hơi bực mình và lo lắng nhìn theo tía nuôi tôi... ông ủy viên quân sự thay mặt huyện ủy đến dự buổi lễ tuyên thệ , các ông ủy ban xã và thầy giáo Bảy đều sửa bộ nghiêm trang , cùng quay về phía tía nuôi tôi. |
| Tôi cũng mê bốn câu thơ trên vào hạng nặng , nhưng vì quá thành ra mắc bệnh hay phân tích , nên có lúc tôi đ mạo muội ^.i chê cái bà chinh phụ ở trong th hi khó tính : mộng gì mà chẳng có lúc tàn ; chỉ vì đương nằm mơ thấy chồng ở Liêu Tây , nghe thấy tiếng chim kêu , tỉnh mộng , mà sai thị nữ đánh đuổi cái hoàng oanh đi , thì cũng tội nghiệp cho chim quá. |
| Còn thơ bây giờ… Em cứ mạo muội nói bừa nhé? Thế nào ấy , trơn ruồi trội , diêm dúa thì diêm dúa quá , thô mộc lại thô mộc không cảm nhận nổi , nói nỗi đau như nỗi đau đi mượn , nói thác loạn lại là cái thác loạn giả vờ. |
| Nhân viết thư rằng : "Man Di đại trưởng lão phu , thần Đà , mạo muội đáng chết , hai lạy dâng thư lên hoàng đế bệ hạ. |
| ạo muội liều chết , hai lạy dâng lên hoàng đế bệ hạ". |