Bài quan tâm
| Cô xem thư mà xét thấu lòng này , thì tức là cô vâng ý Phật cứu vớt được một linh hồn đương bị đắm đuối ở cõi nhân gian . |
| Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người. |
| BK Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Miệng cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng dễ ai rày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh tiếc cho ai nuôi dạy , mong chờ Một , hai , ba bốn tuổi đến bây giờ em lớn khôn Cái vành khăn em vấn đã tròn Câu cười tiếng nói đã giòn , em lại ngoan Sợi tơ hồng đã buộc với nhân gian Sao em không chịu khó gánh vác cái giang san cho chồng ? Nỡ đang tay em dứt sợi tơ hồng Đứng đầu núi nọ , mà trông bên non này Ánh phong lưu son phấn đoạ đày Thay đen đổi trắng để ai dày yêu thương ? Dẫu nay ra tán tía , tán vàng Mười phương thiên hạ xem thường có vào đâu Tấm thân em chẳng nghĩ mặc dầu Bọn đàn bà còn để tiếng xấu về sau muôn đời Chị em ơi , thế cũng kiếp người Anh toan thề thốt nàng hay Chim đậu không bắt , lại bắt chim bay giữa trời Giữa trời có đám mây xanh Hai bên cha mẹ không đành thì thôi Áo anh , em bận lấy hơi Nón anh , em đội che trời nắng mưa Cải non ai khéo làm dưa Chồng bận để bậu , hay bậu chưa có chồng Xem lên hòn núi tang bồng Con gái chưa chồng quan huyện đóng trăn Hỏi nàng có lấy tau chăng Tau thưa quan huyện mở trăn cho nàng. |
| Mặt phật vẫn bình thản như đang tọa trên đài sen , bao quát nhân gian bởi một nụ cười. |
| Ngồi chơi xong , đạo nhân nói : Tướng công ngày nay quan ngồi miếu điện , đất dựng lâu dài , đi có lính dẹp đường , ở có chuông giữ gác , (11) phú quý ở nhân gian đã đến cùng cực , không còn nhớ gì đến thú vui ở chốn Tử Vi xưa ử Ông nói : Quan cao tể tướng , từng trộm được ân sủng , còn thú vui ở Tử Vi thế nào tôi chưa được rõ? Đạo nhân nói : Ông bị sông dục vùi lấp đến nỗi mê man thế , vậy tôi xin kể ông nghe. |