Bài quan tâm
| Cố ăn để thưởng thức hương vị của thời trân , càng nhớ quả nhãn Bắc Việt , cũng là quả nhãn mà sao khác một trời một vực ! Cô Ba thử tưởng tượng những quả nhãn to gần bằng trái chôm chôm bó lại , chung quanh có lá xanh ôm lấy quả vàn ong óng ng như những vòng tay ôm ấp người thương , chỉ nhìn thế thôi cũng đã sướng mắt rồi phải không ? Chưa thấm , cô Ba à : lột vỏ ra , đưa lên miệng còn sướng hơn. |
| Gạo Tám Cói thổi lên ăn với chim ngói hầm đem cúng thiên địa quỷ thần và tiến vua quả thực là đúng khổ , y như thưởng trống cô đầu đến đoạn “dịp phách phách” mà đánh “bóc bóc” hai tiếng ăn nhịp với nhau chan chát , chịu sao cho nổi ! Nhưng người đẹp như Tây Thi đau bụng nhăn mặt lại mà vẫn cứ đẹp như thường thì gạp Tám Thơm cứ gì phải ăn với những món thực quý , thật là mới ngon ? Này , thổi một nồi cơm gạo Tám Cói cho thật vừa lửa , ghế cho thật vừa tay rồi xới ra một chén đưa lên , nhìn cái hạt cơm trong muốt , trắng tinh ong óng ng như con ong , có khói bốc lên thơm ngào thơm ngạt , có khi anh chỉ rưới lên một tí nước mắm Ô Long hay một hai thìa nước thịt rim ăn cũng đã thấy ngon quá thể rồi ; nhưng nếu người nội trợ Bằng thấy thịt thăn ngon mà rẻ , lại mua về làm mấy lạng ruốc bông để đấy , lấy ra ăn với cơm Tám vừa chín tới thì… nhất định tối hôm ấy phải yêu thương người vợ hơn một chút. |
| Ấy chính là vì trong khi ta ngồi nhìn người bán hàng gắp rau xanh ong óng để xen vào những lá bún trắng tinh thì mùi thơm của chả nướng đã cám dỗ khứu giác của ta mất rồi ! Cái mùi quái lạ thay , nó tỏa ra trong không khí sao mà bay đi xa đến thế ! Ngồi ở trong nhà giữa phố , ta có thể ngửi thấy mùi thơm những gắp chả của hàng bún đỗ ở cuối phố nó bay đến nịnh nọt và khiêu khích những vị dịch tuyến của ta. |
| Ngồi buồn , nghe hát văng vẳng trong kia , tuồng thì giễu nhau ong óng như gà kêu đẻ , nhưng nước mắt tôi chảy ròng ròng lúc nào không biết. |