Bài quan tâm
| Bấy lâu cách trở sơn khê Tưởng anh đã được vinh huê với đời. |
| Bước xuống ghe nan , chèo sang bến thóc Vừa chèo vừa khóc , luỵ nhỏ tày non Áo kia đủ cặp , nhưng còn thiếu hơi Bữa nay đủ áo quen hơi Sớm mai xa cách , Trời ơi hỡi Trời ! Trời đà sở định đôi nơi Đứng gần thương nhớ , trông vời sơn khê Buồn rầu lúc tỉnh lúc mê Nước mắt kia lai láng cũng vì thương nhau. |
| Cũng như Trũi , bấy lâu dù sơn khê cách trở , Trũi vẫn nhớ ngay tiếng tôi. |