Bài quan tâm
| Trên chiếc chiếu trắng , Sinh thấy có để ấm nước và khay gỗ đựng mấy chiếc chén sứt miệng. |
| Cái nhà này ông Hạnh đã ở hơn hai chục năm nay , từ ngày chưa có Mai và Huy , ông ta thuộc từng cái xà , cái rui , từng chỗ gỗ rác , gỗ mọt , từng viên gạch vỡ , từng gốc tường sứt , bây giờ ông ta sắp sửa phải rời nó để đi nơi khác , để nhường lại cho người chủ mới , họ đem đồng bạc đến mà cưới , mà chôn biết bao những kỷ niệm của một nhà , biết bao sự vui , sự buồn , sự mừng , sự giận của gần một trăm năm. |
| Ðến vòng thứ tư , thứ năm thì tiếng gào , tiếng hét cũng những người đứng trên xe đã nhỏ đi và trở nên rời rạc ; những giấy , những hoa , những vải , những đồ trang hoàng đã rách , đã sứt mẻ nhiều nơi , để lộ thân xe và giơ cốt xương phên cót ra. |
| Sáng hôm ấy nàng thức dậy sớm lấy áo cũ ra mạng những chỗ rách và khâu lại những đường sứt chỉ. |
| Ai mới thực sự là chủ của cái bàn đã gãy mất một chân đó ? Con heo nái vú viếc bèo nhèo này là của ai ? Cái bình trà sứt vòi lăn lóc nơi gốc gạo là của ông Ất hay của bà Giáp ? Lại thêm việc cứu đói cần kíp trong lúc tiếng trống quân phủ bên kia cầu Phụng Ngọc cứ đổ từng hồi nhắc nhở hoặc dậm dọa ! Khối lượng công việc chồng chất cả lên vai hai thanh niên chủ chốt của toán nghĩa quân tiền phương là Mẫm và Huệ. |