Bài quan tâm
| Một anh chụp ảnh kiêm sáng tác kịch , chèo độc tấu , thơ ca cho đội văn nghệ nghiệp dư. |
| Câu chuyện trong bữa ăn nàng nói về thơ ca và cuộc đời cùng những người đàn bà làm thơ văn. |
| Sẽ theo Bô rít Pôlêvôi , thu thập thật nhiều vốn sống , và sẽ viết văn , sẽ làm thơ ca ngợi những con người đã hy sinh những gì quí giá nhất của riêng mình cho giai cấp , cho dân tộc. |
| Để lại nỗi ngẩn ngơ cho đời như bài thơ ca ngợi các o... Như Anh học giỏi không? Như Anh học giỏi không? Như Anh có được chứng kiến , được biết những con người , những cô gái trẻ , yêu đời đang làm thay cho Như Anh , cho các bạn Như Anh ở nhà học tập Phải đấy , họ sung sướng hơn Như Anh và gian khổ hơn Như Anh cũng chính là ở đấy. |
| Thật tiếc vì khi ông cụ nói chuyện với bọn mình , bà cụ sang xóm bên chơi không có nhà Không hiểu nếu có bà cụ thì cụ ấy có thái độ thế nàỏ Dòng sông Ngân Mộ (hay Ngân Mậu gì đó , mình hỏi rồi mà không sao phân biệt được tiếng nói ở đây) chảy qua đây giữa hai bờ cây xúm xuê , xanh thẫm cả lòng – Dòng sông chảy nhẹ và sâu Những dòng sông động đậy của Hà Tĩnh ánh sao đáng yêu kỳ lạ , nó làm mát đi rất nhiều cái nắng khổ sở của miền Trung và cái gió Lào khô cháy da thịt... "Em như bài thơ , em như đòng sông" Thằng bé ngồi vắt vẻo trên cây sung nghiêng xuống dòng sông mà thì thầm như thế , những đợt sóng dài âu yếm lăn đều đến phía trời xa , chở đi cả tiếng nói , cả cái bóng xanh nghịch ngợm của nó... Người ở xa ơi , em hãy nghe nhé , dòng sông nên thơ này sẽ nói cho em nghe tất cả tấm lòng anh... Sao năm nay em chẳng chờ anh ở bến sông xa vắng nàỷ Năm nay em đã ở đâu rồỉ Cái cửa sơn xanh của Thư viện thành phố có đôi bạn nào hẹn chờ nhau ở đấỷ Đêm nay anh không ngủ được đây , anh nằm trên chiếc quan tài gỗ mộc và đọc cái thơ , cái mộng của lòng em "Lịch thiên nhiên Bốn mùa" Đây là mùa hạ em ơi , em đã lật đến trang thứ bao nhiêu rồi , tác phẩm của Prítsvin? Mình không muốn ghi lại thêm một ngày giặc ném bom Hà rinh nữa Buổi trưa nằm ngủ mà nào có ngủ được đâu Những cây cọ xoè ô xanh che giấc ngủ , nằm trong võng mà nghĩ hoài , mà thương hoài , thương từ cái gân lá xương xương , thương cả mảnh trời xanh nhỏ tí xíu qua vòm lá mà cũng bị rạch nát bởi đường bay của giặc Đất nước , có bao giờ được ngủ yên đâu ! 19/4/72 Thạch Hương Thạch Hà Hà Tĩnh Đi qua đây với một ước mong Gặp em , cô TNXP bao bài thơ ca ngợi Chẳng phai ban đêm khi nào cũng tối Đêm Thạch Hà thao thức một vành trăng. |