Bài quan tâm
| Sư cô là người tu hành , tôi là một người... một người trần tục... Chàng không dám nói hết câu. |
| Sư cô ôn tồn đáp lại : Tôi cũng đã nghĩ đến điều đó , nhưng đã là kẻ tu hành , thì cốt có lòng thương người , xin ông đừng quan tâm gì cả. |
| Nàng gợi trước : Người ta ở đời không gì khổ bằng muốn quên mà không sao quên được , không có gì có thể giúp cho mình quên... Dũng đáp lại : Thưa sư cô , sư cô muốn quên... như ý tôi nghĩ... Lúc đó , Dũng thấy sư cô nhìn mình một cách nồng nàn , chàng ngập ngừng nói tiếp : Sư cô là người tu hành . |
| Tôi nói ra sợ làm ngăn trở sự tu hành của sư cô. |
| Dũng vội nói : Tôi làm phiền lòng sư cô... Nhưng chàng ngừng bặt ngay vì chàng vừa nhận thấy một cách rõ ràng rằng người ngồi trước mặt chàng lúc đó không phải là một người tu hành nữa , mà chỉ là một cô thiếu nữ nồng nàn tình yêu. |