Bài quan tâm
| Giọng Nhạc hơi gắt : Vẫn thế là thế nào ? Nhật hắng giọng , cố nói chậm để dần dần lại bình tĩnh : Nguyễn Khắc Tuyên gọi bọn đóng ở cầu Phụng Ngọc về mắng cho một trận , có đứa bị giam lại chờ xét xử vì tội hèn nhát. |
| Nhưng mà họ đi đâu ? Họ cứ đi mãi thế à ? Nghe nói cả bên đạo , bên đời đều chủ trương là có một cõi ghê gớm lắm , tục gọi là địa ngục , rộng bằng cả thế giới chúng ta đang ở xét xử ử rất phân minh , ai làm tội ác thì bị cưa đầu , cắt lưỡi , leo cầu vồng , cho chó ngao moi ruột , còn người nào làm việc thiện thì được lên thiên đường. |
| Thiên đường và địa ngục , hắc bạch rất phân minh , thế thì tại sao lại có những cô hồn không lên thiên đường mà cũng không ở địa ngục , cứ đi phất phưởng lang thang như thế ? Có phải là Nam Tào , Bắc Đẩu đã quên ghi họ vào sổ tử chăng ? Hay là vì họ không có tiền chạy chọt nên còn phải ở ngoài chờ đợi ? Hay là vì không phải ở “đàng ta” nên chưa được gọi va xét xử ử , cứ phải cơm nắm , muối vừng đứng chầu rìa ? Nhưng dù sao đi nữa thì mình cũng cứ chịu vị đài đức nào đã ghi ra sự tích lễ Vu lan , mỗi năm lại lấy ngày rằm tháng Bảy làm ngày xá tội vong nhân… ở nơi âm phủ. |
| Ngay ngày hôm trước khi bị mang ra xét xử , cô còn ngồi đánh chuyền với các bạn , ngồi ở tư thế gò bó , thỉnh thoảng vươn dậy cho đỡ mỏi , và bây giờ cô đang nằm đó , hồi sức lại sau cơn đau. |
| Ai đã xét xử điều đó? Mẹ cổ Bỗng cô thương hại con người ruột thịt của mình đến cháy lòng. |