Bài quan tâm
| Phải để Thúy Kiều thấy mộ Đạm Tiên đã rồi hãy gặp Kim Trọng , sau khi nhìn cái gương bạc mệnh sờ sờ trước mắt , nàng lo lắng cho thân mình về sau , nên lúc thấy bóng dáng của tình yêu , của hạnh phúc , nàng muốn nắm bắt lấy ngay , như thế vừa đúng tâm lý mà văn chương cũng có chỗ khởi , phục , đóng , mở , thu hút được người đọc. |
| Mình đã bất lực không cứu nổi họ , chỉ còn một cách giúp họ giãi tỏ nỗi bất bình gửi gắm niềm thông cảm vào trong văn chương , cũng an ủi được người ta phần nào , hơn nữa , còn an ủi được bao nhiêu kiếp người bạc mệnh từ ngàn xưa đến ngàn sau. |
| Rồi hai người có với nhau đứa con , nhưng chị bạc mệnh chết đuối , tận cùng đau khổ , ba tôi bỏ về nhà , được về , ba tôi cũng phải đáp ứng vài điều kiện của nội , vậy là ba tôi bỏ người ta giữa dòng bơ vơ. |
| Đoạn rồi nàng tắm gội chay sạch , ra bến Hoàng Giang (4) ngửa mặt lên trời mà than rằng : Kẻ bạc mệnh này duyên phận hẩm hiu , chồng con rẫy bỏ , điều đâu bay buộc , tiếng chịu nhuốc nhơ , thần sông có linh xin ngài chứng giám. |
| Bị hiếp ! Chưa bao giờ Mịch ngờ lại có khi... Trong cơn đau khổ , cô thấy mình hồng nhan bạc mệnh , thấy đời là độc ác vô cùng , thấy chị em bạn gái trong làng là tồi tệ , thấy bố mẹ không đủ sức chống chọi , thấy Trời và Phật là những đồ thong manh. |