Bài quan tâm
| Chàng để cổ bài lên đĩa nói : Đến lượt ai bắt cái ? Trương đã nghĩ ra. |
| Vừa nghe tiếng lộp cộp ở chân thang gác , bà đốc đã vội kêu : Vào bắt cái đi mình. |
| Rồi cười bảo mọi người : Nhà tôi bắt cái bao giờ cũng ù to. |
| bắt cái , bắt cái này , hồ khoan ! Ai ơi chớ vội cười nhau Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành Hồ khoan ! Bắt cái , bắt cái này , hồ khoan ! Làm người mà chẳng biết suy Đến khi nghĩ lại còn gì là thân Hồ khoan ! Bắt cái ! Bắt cái ! Này ! Hồ khoan Con mẹ bán than Thì đen thui thủi Con mẹ bán củi Thì trắng phau phau Con mẹ hàng nâu Thì đỏ lòm lòm. |
| Và một trong những người bạn lâu năm của Nguyễn Khải , một người hiểu Nguyễn Khải đến tận chân tơ kẽ tóc là Xuân Sách , đã có lần nói đùa về sự thèm khát muốn nắm bắt cái tinh thần của đời sống chung quanh thường trực ở Nguyễn Khải : Chắc là dân hàng ngày đi lấy giá ở chợ Hàm Nghi cũng chỉ háo hức đến như vậy. |