Bài quan tâm
| Một lúc sau lại có tếng hát rời rạc và buồn thiu : Sân lai cách mấy nắng mưa , Có khi gốc tử đã vừa người ôm. |
| Hôm nọ em thấy chị ấy ra chợ , trông mặt buồn thiu... Câu nói của Hà đột ngột nhắc đến Loan đương khi nói chuyện về việc cưới của Dũng , khiến Trúc nghi rằng Hà đã giận Dũng là vì Loan. |
| Nhưng kìa , sao trông anh buồn thiu buồn thỉu như thế kia ? Minh cười gằn : Tôi vui thế nào được ! Tôi làm sao bì được với anh. |
| Văn ngơ ngác hỏi : Anh không ở Hà Nội nữa à ? Và không còn viết giúp báo ‘Đời Nay’ nữa sao ? Tôi muốn xa Hà Nội một vài năm để quên đi cái đời văn sĩ ! Liên nghe nói xa Hà Nội thì tươi hẳn nét mặt , hớn hở nói : Phải đấy mình ạ ! Có lẽ nên đi xa tìm một cái gì đổi mới coi bộ thú hơn nhiều ! Cũng chẳng thú gì lắm đâu !... Mà kìa anh Văn , sao anh buồn thiu chảy dài thế kia ? Văn gượng cười : Tôi còn mải ăn nên đâu có để ý tiếp chuyện anh chị. |
| Phần vì trời mưa , không mấy người đi chợ , phần vì có lệnh của thôn bộ Việt Minh cấm họp chợ đêm , đề phòng bọn Việt gian trà trộn vào xã không kiểm tra được , nên xóm chợ Ngã Ba kênh vào lúc vừa quá đỏ đèn đã trở nên buồn thỉu buồn thiu . |