Bài quan tâm
| Ban nãy tôi hỏi cô có hiểu lòng cha nhất là lòng mẹ thương con đến bậc nào không ? Tình cốt nhục dẫu loài cầm thú còn có , huống chi là người... Chả nói thì cô cũng thừa biết rằng Lộc là con một của tôi thì tôi lại càng thương lắm. |
| Hờ hờ , nếu không có thịt rắn thì ăn làm gì ? Người chồng tức giận mà không biết tức giận cái gì , lại quay gót về nhà và tưởng như thấy ở mỗi góc đường tăm tối có nhữ cầm thú hú đi hai chân chỉ rình giết người đi khuya và hình như ở xa xa có tiếng vượn lâm tuyền khóc rợn trăng khuya , “đâu đâu u uất hồn sơ cổ , từng bóng ma rừng theo bước đi”. |
| Anh ta nhớ lại lúc cùng đi với vợ trong đêm theo bước nhịp mà họ gọi đùa là “nhịp bước quân hành” : ờ , lúc ấy cầm thú ít , yêu ma không có , đời đẹp như một bông hoa trinh trắng , không biết một ngày kia bắt chước Orphée xuống địa ngục tìm Eurydice , có bao giờ lại thấy như thế nữa không ? * * * Ôi mộng , chỉ là mộng và chỉ là mộng mà thôi ! Địa ngục thì bao giờ lại có hoa trinh trắng ! Đến dưới một gốc đèn rầu rĩ , anh thấy cái bóng anh đi lù lù ở phía trước , đi cô độc trên đường dài. |
| Thím Ba lại nói tiếp : Xưa nay loại cầm thú nó còn biết thương nhau nữa là con người. |
| Vì sự phô phang cầm thú mới có cuộc bắn ở Trường Dương (13). |