| chốn |
Nơi, chỗ, xứ: Chốn kinh-đô, chốn nghỉ-ngơi v.v. Văn-liệu: Ăn tuỳ nơi, chơi tuỳ chốn. Đi chơi tuỳ chốn, bán vốn tuỳ nơi. Chạy vào chốn cũ phòng hương (K). Chốn nằm cũng tĩnh, chỗ ngồi cũng thanh (Nh-đ-m). Dập-dìu chốn vũ nơi ca (Nh-đ-m). Duyên xưa chưa dễ biết đâu chốn này (K). Lại tìm những chốn đoạn-trường mà đi (K). Miệng hùm nọc rắn ở đâu chốn này (K). Mừng thầm chốn ấy chữ bài (K). Nắng mưa biết gửi tử sinh chốn nào (K). Những mừng được chốn yên thân (K). Sánh vai về chốn thư-hiên (K). Tóc tơ giãi một chốn này là thôi (Nh-đ-m). Trước đi tìm chốn thảnh-thơi đón mời (Nh-đ-m). |