Bài quan tâm
| Bà Phán nói : Cậu ấy đi lại với con Tuất , nay con Tuất đã có mang , vậy mợ nghĩ sao về việc ấy. |
| Mà sự hy sinh đó có mang lại được kết quả gì ? Sẽ mang lại kết quả gì cho bõ ? Đúng ! Đã có một thời tôi chướng , tôi ghen , không nên không phải với cả anh và Liên. |
| Mình có mang theo giấy bút đầy đủ đấy chứ ? Có mình ạ. |
| Và nàng ranh mãnh hỏi tiếp : Anh có mang ơn dì tôi không ? Thưa cô , mà ơn việc gì ? Còn khéo giả vờ ! Nhờ người ta giữ anh Minh ở đây cho nên anh mới được tự do hú hí với cô hàng hoa xinh đẹp kia mà lại còn hỏi ơn về việc gì ! Văn tức bực vô cùng. |
| Mày phải biết , ngày xưa hai người thông gia với nhau ngay từ khi có mang mà về sau cũng còn phải giữ lời ước hẹn nữa là !...Thôi mỗi cái thế này , nếu anh muốn lấy con bé ấy làm lẽ thì tôi cũng cho phép anh , làm giai lấy năm , lấy bảy mặc ý , nhưng phải nghe lời tôi : đến tháng tám này tôi cưới con quan tuần cho anh đấy...Tuỳ anh nghĩ sao thì nghĩ. |